Thông điệp phòng chống bệnh Dại
Con đường lây truyền
Virus dại có trong nước bọt của động vật mắc bệnh, truyền sang người qua: Vết cắn, vết cào, vết xước hoặc vết thương hở; Niêm mạc mắt, miệng khi tiếp xúc trực tiếp với nước bọt động vật bệnh.
Triệu chứng bệnh Dại ở người
Sau thời gian ủ bệnh thường từ 01 đến 03 tháng (có thể vài ngày đến một năm), bệnh nhân trải qua 03 giai đoạn điển hình:
- Giai đoạn 1: Khởi phát: sốt nhẹ, mệt mỏi, lo lắng, ngứa hoặc đau rát tại vết cắn.
- Giai đoạn 2: Toàn phát: Thể co thắt (thường gặp): sợ nước, sợ gió, co giật, kích động, ảo giác; Thể liệt: yếu liệt dần, giống viêm tủy xám.
- Giai đoạn 3: Cuối: hôn mê, suy hô hấp, suy tuần hoàn và tử vong.
Triệu chứng bệnh Dại ở chó, mèo: Thay đổi tính tình bất thường (chó hiền trở nên hung dữ hoặc ngược lại); Thích cắn bậy, sủa khàn, bỏ ăn, sợ nước, chảy nhiều dãi; Cuối cùng bị liệt và chết sau 7 đến 10 ngày.
Biện pháp phòng bệnh Dại
Đối với người: Rửa sạch vết thương ngay bằng xà phòng đặc và nước dưới vòi 15 phút, sau đó sát trùng bằng cồn hoặc dung dịch iod; Không tự ý đắp thuốc nam, lá cây; Đến cơ sở y tế để tiêm vắc xin dại càng sớm càng tốt, nếu cần thiết sẽ tiêm thêm huyết thanh kháng dại (SAR) theo chỉ định bác sĩ; Người có nguy cơ cao (bác sĩ thú y, người làm nghề giết mổ, người nuôi nhiều chó mèo) nên tiêm phòng chủ động.
Đối với động vật: Tiêm phòng dại định kỳ hằng năm cho chó, mèo; Không thả rông, khi đưa chó ra nơi công cộng cần rọ mõm và có người dắt.
Lưu ý quan trọng
- Khi đã phát bệnh Dại thì không có thuốc chữa, phòng bệnh là biện pháp duy nhất.
- Người bị chó/mèo cắn tuyệt đối không chờ theo dõi mà phải đi tiêm ngay.
- Cần giữ chó/mèo đã cắn để theo dõi trong 10 ngày, giúp bác sĩ có hướng xử trí phù hợp.
Bệnh Dại vô cùng nguy hiểm nhưng hoàn toàn có thể phòng ngừa nếu mỗi người dân nâng cao ý thức bảo vệ bản thân và cộng đồng. Hãy chủ động tiêm phòng cho thú nuôi và đến cơ sở y tế ngay khi có nguy cơ phơi nhiễm với bệnh Dại.